Disclaimer: Bum và Min mãi thuộc về nhau
Rating: T
Parings: KiMin ( main)
Status: completed
Category : sad, pink( little), happy ending
Summary : Ngốc à, anh yêu em. Hãy luôn tin tưởng ở anh và tình cảm giữa hai ta, em nhé!
Anh yêu em
CHAP 1
.......
- David, cậu về nhé!
Cậu nhóc có mái tóc màu nâu mỉm cười, vẫy tay chào người bạn của mình. Ngay khi bóng chiếc xe của người bạn khuất đi, cũng là lúc nụ cười của cậu nhóc tắt ngấm, ánh mắt lại trở về trầm tư như bình thường.
Cậu bước vào ngôi biệt thự của gia đình mình, ông quản gia đã đứng đó từ bao giờ, có vẻ như đang chờ đợi cậu. Ngay khi thấy cậu, ông vội vàng chạy tới :
- Chào cậu chủ!
- Chào bác! – Cậu lễ phép chào lại.
- Mời cậu chủ vào phòng khách, ông bà chủ cùng vợ chồng cậu cả đang chờ ở đó ạ.
- Vâng, cháu vào ngay.
Nói rồi cậu bước thật nhanh về phía phòng khách. Cậu linh cảm rằng có chuyện gì đó rất quan trọng sắp xảy ra.
Đến phòng khách, cậu hít một hơi thật sâu để lấy lại phong thái rồi bước vào trong. Ngay khi thấy cậu, Huyn Joon hyung chạy đến “ Em đi đâu làm mọi người chờ mãi” rồi kéo cậu ngồi xuống cạnh mình.
- Em chỉ đi chơi với bạn thôi mà. – Cậu đáp lại.
Sau đó mọi người đều không nói gì nữa. Thấy mọi người cứ im lặng và nhìn cậu, cậu bắt đầu cảm thấy lo lo, cố cười thật tươi và nói :
- Sao mọi người bảo có chuyện muốn nói với Min min, mà sao lại không nói gì hết vậy ?- Rồi quay sang nhìn mẹ mình :
- Umma, có chuyện gì thì mọi người nói luôn đi. Min min đói lắm rồi, min min muốn ăn. Ummaaaaaaaa!!!
Cậu kéo dài giọng ra và chớp chớp đôi mắt long lanh nhìn mẹ mình.
Nhưng họ cũng không nói gì luôn, chỉ tiếp tục nhìn cậu.
- Hôm nay, appa có một chuyện quan trọng muốn nói với con. Appa muốn con làm một việc. – sau một hồi im lặng cuối cùng ba cậu cũng chịu lên tiếng.
- Appa cứ nói đi. Min min sẽ nghe lời mà, chỉ cần đừng bắt Min min nhịn ăn là được.
- Không phải chuyện đó. Ta muốn con…2 ngày nữa trở về Hàn Quốc và ở đó.
- Ôi giời, tưởng chuyện gì. Về Hàn thì có gì đâu mà appa phải úp mở thế. Công ti bên đó có vấn đề gì à, để con sang bên đó giải quyết cho. Tiện thể con với vợ chồng Jungmin hyung đi chơi vài ngày cũng được. – Rồi quay sang phía anh trai cậu cười – Phải không Jungmin hyung?
- Min min, ý appa con không phải như thế. – Lúc này mẹ cậu mới lên tiếng – Appa con định cho con trở về Hàn và sống ở đó một thời gian, cho đến khi con... thôi tự dằn vặt bản thân mình.
- Umma nói gì con không hiểu? – Mặt cậu bống tối sầm lại, cậu thôi không cười nữa.
- Min min, đừng tự lừa dối chính bản thân mình nữa. Em là người hiểu rõ nhất mà! – Jungmin, anh trai cậu nói thay mẹ.
- Em…em…
- Appa không bắt con phải đi. Hãy suy nghĩ kĩ lời đề nghị của appa, rồi trả lời sau cũng chưa muộn. Appa không muốn ép con phải làm những việc con không thích.
- Vâng, thư appa. Con xin phép mọi người, con lên phòng trước.
Cậu cố gắng kết thúc câu chuyện thật nhanh và bước về phòng mình. Đóng của phòng lại, cậu cúi mặt xuống, khẽ thở dài. Rồi lại ngẩng đầu lên, hướng mắt nhìn khắp căn phòng của mình. Nó chỉ toàn một màu trắng, chỉ duy nhất một màu trắng. Câụ thích màu trẳng bởi nó thật giống cậu. Màu trắng là màu tượng trưng cho sự tinh khôi và thuần khiết, nó giống cậu trước đây - trong sáng và hồn nhiên . Nhưng đó chỉ là trước đây thôi, từ khi “ chuyện đó” xảy ra cậu thấy màu trắng có vẻ gì đấy, cô đơn và lạnh lẽo, con người cậu dần dần thay đổi từ đó.
Changmin bước lại gần phía cửa sổ và mở nó ra, để mặc cho cơn gió phả vào mặt... lạnh buốt! Tựa vào lan can, cậu ngước mặt lên nhìn mây, từ bao giờ cậu lại có thói quen ngắm mây và yêu thích mây đến vậy. Có phải là vì mây mang màu trắng hay không? Cậu cứ đứng đó, ngắm nhìn những đám mây lững lờ trôi trên nền trời xanh thẳm. Trời hôm nay thật đẹp!
- Cốc…cốc...
Cậu rời ánh mắt về phía cánh cửa, nơi phát ra tiếng động :
- Ai thế?
- Thưa cậu chủ! Đã đến giờ cơm trưa, mời câụu xuống ăn cơm ạ.
- Vâng.
~~~o0o~~~
Bữa cơm hôm đó trôi qua trong yên lặng, không ai nói với nhau một câu nào. Có chăng cũng chỉ nghe thấy tiếng bát đũa va vào nhau kêu leng keng
Sau bữa cơm, cậu lẳng lặng về phòng. Cậu muốn được yên tĩnh một chút. Cậu thả người xuống chiếc giường rộng êm ái, nhắm mắt lại và suy nghĩ. Chuyện ba cậu nói không phải cậu không hiểu, cậu biết rõ hơn ai hết cha cậu đang nói về chuyện gì. Chỉ có điều cậu không muốn nhắc lại chuyện đó, cậu không muốn nhớ lại. Nhưng chuyện mọi người nói, không phải là không có lí. Về Hàn, cậu sẽ sống khác đi, cậu có thể bắt đầu lại từ đầu, cậu sẽ có một khởi đầu mới. Nhưng tất cả những gì xảy ra, liệu có thể quên dễ dàng vậy không? Suốt năm năm qua, cậu không thể quên được ngày ấy, cái ngày mà cậu mất đi một thứ vô cùng quan trọng với cậu và điều đó luôn khiến trái tim cậu day dứt. Càng cố quên thì lại càng không thể, bao năm qua cậu đã không ngừng nhớ đến…
Có tiếng gõ cửa… Giọng của Huyn Joon vừa vang lên :
- Min min, hyung vào được chứ?
- Vâng, hyung cứ vào đi, cửa không khoá đâu.
Ngay sau đó cánh của phòng bật mở. Chị dâu cậu bước vào, đưa tay khoá củă phòng lại. Hyun Joon bước đến và ngồi bên cạnh cậu.
- Changmin, hyung muốn nói chuyện với em.
- …
- Changmin, em đã suy nghĩ về việc cha nói chưa? Quyết định của em thế nào?
- Em cũng không biêt nữa hyung ạ! Em không biết phải làm gì lúc này, em nửa muốn ở lại Mĩ, nửa muốn về Hàn.
- Có phải vì em vẫn chưa hết ân hận về chuỵên xảy ra giữa em và Taemin, Kyuhuyn? Changmin nghe hyung nói này, Taemin làm chuyện đó là vì em, bởi vì em là người quan trọng nhất đối với cậu ấy, em hiểu không? Nếu hyung là Taemin, thì hyung sẽ không bao giờ hối hận vì những việc đã làm vì em. Còn kyuhuyn, cậu ấy cũng chưa một lần oán trách em vì chuyện đó, bởi cậu ấy biết đó không phải lỗi của em. Nếu Taemin và Kyuhuyn ở đây, họ cũng không muốn thấy em vì họ mà trở nên như vậy đâu, Minmin ạ!
- Nhưng mà hyung, em….
- Min min còn nhớ những gì Taemin đã nói với em và Kyuhuyn không? Cậu ấy nói rằng hạnh phúc lớn nhất của cậu ấy chính là em và Kyuhuyn. Em còn nhớ không? Em và Huynnie chính là người mà cậu ấy yêu nhất.
Đến đây, những giọt nước mắt của cậu cũng bắt đầu lăn dài trên má, cậu dang tay ra và ôm chặt lấy hyung bên cạnh mình :
- Huyn Joon hyung, em đã sai rồi phải không?
Huyn Joon không nói gì, vòng tay qua và ôm lấy cậu em của mình. Cậu xoa nhẹ vào tấm lưng đang không ngừng run lên.
Min min à, hãy khóc to lên nếu như em cảm thấy thoải mái hơn…



Anh biết là tự mình post nhưng cũng bắt tem luôn nhé ^^
Trả lờiXóa